TẤM LÒNG CỦA MẸ

Đến thăm người Mẹ hấp hối ở viện dưỡng lão, lời trăn trối cuối cùng khiến con trai khóc không thành tiếng ! 
   Ở một gia đình nọ, sau khi Bố qua đời, người con trai có gia đình riêng đã đưa Mẹ đến ở một nhà dưỡng lão. Thỉnh thoảng anh cũng có đến thăm Mẹ, song mỗi lần tới cũng vội vội vàng vàng, chỉ kịp biếu Mẹ chút đồ rồi nhanh chóng rời đi vì nói có việc, hai mẹ con hầu như chẳng có thời gian chuyện trò.
Bà Mẹ buồn lắm, vừa thương nhớ con trai, vừa thương nhớ các cháu, nhưng chẳng dám bảo con trai đưa con dâu cùng các cháu đến.
 "Chắc chúng nó lúc nào cũng bận, mình chẳng nên làm phiền",
 Bà tự nhủ.
   Một ngày kia, sức khỏe của bà cụ yếu dần, rồi con trai bà nhận được cuộc gọi từ viện dưỡng lão. Đầu dây bên kia là giọng nói yếu ớt của người Mẹ: 
"Hãy đến thăm Mẹ đi ".
   Người con trai chạy đến viện dưỡng lão, thấy rằng tình hình của Mẹ mình khó mà qua khỏi được. Đến lúc này, anh mới nhận ra mình là kẻ vô tâm đến mức nào. Hai hàng nước mắt anh tự dưng lăn xuống, anh quỳ gối xuống bên người Mẹ già ốm yếu của mình rồi hỏi:
 "Mẹ, giờ Mẹ có muốn con làm điều gì cho Mẹ không?".
   Người Mẹ nắm chặt tay con trai dặn dò: "Hãy cho người lắp quạt ở viện dưỡng lão này nhé, vì ở đây không có quạt, nóng lắm. Ngoài ra, con hãy mua một chiếc tủ lạnh rồi chất đồ ăn vào đó nữa, vì có nhiều hôm Mẹ đã phải đi ngủ với cái bụng đói đấy".
   Nghe những lời này, người con trai vừa đau lòng, vừa ngạc nhiên nên đã hỏi lại: "Sao Mẹ ở đây bao lâu, phải chịu đựng những điều này mà không nói với con? Giờ đây, Mẹ nói những điều đó thì còn có ích gì nữa? "
   Đến lúc này, người Mẹ mới xoa đầu người con trai, giống như bà vẫn thường hay làm cách đây nhiều năm, khi anh vẫn còn là một đứa trẻ.
   Bà nhẹ nhàng trả lời: "Con trai, Mẹ có thể chịu nóng, chịu đói khát, chịu đau đớn vì không muốn làm phiền con, nhưng khi con già đi, các con của con cũng đưa con vào đây, thì Mẹ sợ rằng, con sẽ không chịu được đâu…"
   Câu chuyện nhỏ cho ta biết một điều. Trên đời này, thứ tình cảm thiêng liêng và vĩ đại nhất, chính là tình yêu thương và sự hy sinh mà Cha Mẹ dành cho con cái. Họ yêu chúng ta vô điều kiện, chăm sóc chúng ta vô điều kiện, và khi chết đi, cũng chẳng muốn phiền lụy đến chúng ta.
   Chẳng phải nếu họ chọn cách không sinh ra chúng ta thì cái kết họ nhận được cũng không có gì khác lắm, họ vẫn phải già đi, thậm chí chết đi trong cô đơn, mà thời tuổi trẻ họ lại được thảnh thơi, sung túc và thoải mái tự do hơn sao?
   Vì thế, đừng đổ lỗi cho công việc, con cái hay các mối quan tâm khác, những ngày Cha Mẹ còn sống trên cõi đời này, chẳng còn lại là bao, hãy dành trọn vẹn sự yêu thương và chăm sóc cho họ, dạy con cái của bạn như vậy, và mong rằng, bạn cũng sẽ được nhận lại điều đó khi về già.

ST

No comments:



BBT mong nhận được sự trợ giúp của bạn đọc. Liên hệ số điện thoại 0912 414 848. Email: bslyhoa@gmail.com. Tài khoản: HỒ VĂN THUÂN. Số TK: 3801205203209. Ngân hàng Agribank Bắc Quảng Bình.