BBT mong nhận được sự trợ giúp của bạn đọc. Liên hệ số điện thoại 0912 414 848. Email: bslyhoa@gmail.com. Tài khoản: HỒ VĂN THUÂN. Số TK: 3801205203209. Ngân hàng Agribank Bắc Quảng Bình.


Tuesday, May 19, 2020

CHUYỆN Ở LÀNG QUÊ


Sáng sớm tinh mơ, mọi người còn đang ngái ngủ đã nghe thấy giọng mụ Thiếc chửi xoe xóe:
- Mả ông bà chúng mày, đứa nào tối qua dụ dỗ chồng tau đi cờ bạc, móc hết tiền của chồng tu. Tiền trong túi chồng tau là tiền vàng tiền bạc, nó chui vào túi nhà chúng bây, nó thành yêu thành quái, mua gạo thành đá, mua mắm thành nước lã, mua thịt có ròi có bọ cho cả họ nhà mày ăn. Mồ cha tiên tổ nhà chúng mà…y.
Chửi xong một câu, mụ Thiếc lại xục xục cái bàn chải đánh răng vài cái. Rồi nhổ toẹt đám bọt trong mồm xuống sân. Vừa rút cái khăn mặt trên dây phơi xuống, chưa kịp giặt thì mụ phát hiện ra lão Thiếc đang lom khom lách cổng vào. Trên người lão vận độc một cái quần xà lỏn không hiểu sao nó quăn tít như lò xo.
- Á à , cái lão kia, đêm qua lão đi mô ?
Lão Thiếc chưa kịp đứng thẳng lên đã bị mụ vợ lao tới, quật tới tấp vào lưng bằng cái khăn mặt rách. Lão chỉ kịp quay lưng chạy tót ra cổng, vừa chạy vừa ôm cái lưng quần sắp tụt.
Đường làng còn vắng tanh, thỉnh thoảng một vài người đi chợ sớm đạp xe qua. Lão Thiếc cứ cong người chạy, mụ vợ đuổi sát sạt đằng sau, tay vung cái khăn mặt rách như đang phất cờ. Bỗng nhiên mụ dừng lại, mắt trợn ngược. Lão Thiếc vừa túm được một người đi đường cầu cứu.
- Cứu! cứu tui với! Mụ ấy giết tui mất!
- Bỏ! Bỏ ra ngay!
Nghe giọng mụ vợ càng giận dữ và những nhát quật liên hồi xuống lưng, lão Thiếc càng sợ, càng ôm chặt lấy người đi đường. Bỗng nhiên lão giật thót mình, người ngay đơ ra khi nghe thấy phía trên đầu tiếng một người đàn bà:
- Ơ hay, ơ hay, cáy ông ni . Buông tui ra!
Lão Thiếc há hốc mồm ngẩng lên, phát hiện ra mình đang ôm một người đàn bà còn khá trẻ. Mà lại đẹp, da trắng, môi son, mắt lóng lánh. Lão cấm khẩu, mắt trợn tròn nhưng tay vần ôm chặt eo lưng người đàn bà.
- Có buông người ta ra khoông?
Người đàn bà lấy tay kéo tay lão Thiếc ra, vô tình lại chạm vào cái lưng trần nổi rõ từng cái xương sườn của lão. Lão rùng mình, thấy vật giữa hai chân khẽ ngọ nguậy
- Lão kia, có bỏ người ta ra khoông?
Mụ vợ lão Thiếc từ nãy vẫn đang chống mắt nhìn chồng, sực tỉnh, nhào vào kéo ông chồng ra. Mụ kéo mạnh quá, cái chun quần vốn lỏng lẻo tụt xuống quá hông lão. Theo phản xạ, lão Thiếc buông vội hai tay, kéo vội quần lên, giữ chặt
- Há! Há! Há!
Người đàn bà nhìn thấy cảnh đó không nhịn được, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Cô ta giơ tay đập mạnh vào lưng lão Thiếc:
- Đồ...phải gió!
Mụ Thiếc vẫn đang máu hùng hổ, bước lên đứng chắn trước mặt ông chồng, quát to:
- Đi Về!
Lão Thiếc đành cun cút theo vợ về, đầu vẫn ngoảnh lại phía sau, liếc người đàn bà còn đứng đó, lẩm bẩm:
- Quái, người ở mô mới đến mà đẹp rứa nhỉ?
- Đẹp đẹp cái chi– mụ vợ lấy tay “đét” vào lưng lão – Con cave giải nghệ, tiếc lắm hỉ ?
Từ hôm ôm nhầm phải con Lụa, lão Thiếc bỗng nhiên chán món cờ bạc. Thỉnh thoảng thấy lão thở dài thượt, mụ vợ lại nguýt:
- Cờ bạc là bác thằng bần, cứ đâm troốc vô là chỉ có chết.
Mụ đắc ý ra mặt với ý nghĩ mình đã cải tà quy chính cho lão chồng, thỉnh thoảng lại lên lớp giáo huấn cho lão một bài.
Lão Thiếc không bắt lời với vợ, không phải vì đã tâm phục khẩu phục, mà vì đầu óc đang mải mê nghĩ chuyện khác : - “giống đàn bà nhà quê đái không qua ngọn cỏ, chấp gì”. Cô Lụa cũng người nhà quê nhưng lên phố đã mấy năm rồi, Lão nhớ như in mùi thơm thơm mà trong lúc đâm đầu phải cô Lụa, lão đã hít được. Chứ mụ vợ lão quanh năm mùi mồ hôi chua loét
- Con Lụa nó đến ba mươi chưa hỉ ? – lão buột miệng hỏi
Cáy chi ...?- mụ vợ gầm lên – hóa ra là nghĩ đến con Lụa hả? Lụa này! Lụa này! - Vừa nói, mụ vừa vớ cái chổi ở góc nhà, vụt liên hồi vào mông lão chồng.
Này! Đàn bà mô có cái thứ cứ điên lên là đánh chồng như quân giặc quân thù rứa hả…
Lão nhanh chân vọt ra được đầu cổng, nói với vào. Nhưng vừa thấy mụ vợ cầm chổi chạy ra là lão chạy tót ra hẳn ngoài đường.
Mụ Thiếc không đuổi được chồng, quẳng cái chổi xuống sân, chân giẫm lạch bạch. Rồi bỗng nhiên, mụ vươn cổ lên như một con gà chuẩn bị gáy sáng:
Mả tổ mạ cha con đĩ! Con đĩ rạc đĩ rà i! Mi đi tứ chiếng chưa thỏa, bây chừ mi lại về đây, mi quyến rũ chồng bà. Chồng bà đang yên đang lành, mi đổ bệnh cho chồng bà là trời không dung đất không tha! Mồ tổ cha con đĩ!
Miệng sùi cả nước bọt, mụ Thiếc vẫn dóng cổ lên chửi. Cách nhà mụ một bức rào là nhà Lụa. Lụa đang ngồi giặt quần áo ở sân bên nhà , nghe có người chửi mình, hậm hực đứng lên ném mạnh cái áo đang vắt dở vào trong chậu đánh “thình”
Lão Thiếc bực dọc đi ra đầu ngõ, ghé vào quán tạp hóa nhà mụ Tào. Trong quán có mấy lão đang ngồi tán phét , và học đánh cờ Tướng , nhìn lão Thiếc bằng ánh mắt khinh thường. Lão Thiếc chỉ thích đánh phỏm, đánh tiến lên ,không thích những món trí tuệ như cờ tướng...
Mỗi lần có chi bế tắc, chỉ cần mần ván là suy nghĩ thông thoáng ngay ông ạ - lão Khoán vuốt mấy sợi râu cằm lưa thưa lên tiếng.
Chuyện! Cờ tướng là môn thể thao trí tuệ, đâu phải ông mô cũng chơi được!
Đấy, chỉ có tiên cờ Đế Thích chứ mần chi có tiên ông món nào khác – lão Khoán lại vuốt râu. Nhìn mấy sợi râu nửa đen nửa bạc của lão, lão Thiếc tức mắt lắm, chỉ muốn giơ tay giật phắt cho bõ tức.
Này lão Thiếc, có muốn học chơi không. Làm thằng đàn ông mà không biết món này là coi như mất một phần tư cuộc đời
Lão Thiếc nghe nhắc đến mình thì lập tức đứng lên, xoa xoa hai tay ghé đến bên bàn cờ. Những quân cờ tướng sứt mẻ, có cả quân tạm bằng cái nắp chai cô ca, thế mà đập vào nhau kêu choanh choách, nghe vui tai đáo để.
Lão Thiếc đang lom khom bỗng dưng đứng thẳng vụt dậy. Lão vừa thoáng nhìn thấy bóng ai đang đi từ xa đến giống cô Lụa quá. Lão dụi mắt, đúng là cô Lụa, ngồi điệu đà trên chiếc xe đạp mini. Cô Lụa lượn qua trước mặt lão, một tay lái xe, một tay cầm chiếc điện thoại đời mới nhất , alo cười nói tíu tít.
- Nì , em Lụa ngó bộ còn ngon đấy hỉ ?
Lão Khoán ghé sát vào tai, lào Tào. Lão Viển, cũng bỏ bàn cờ từ bao giờ, mắt đang hau háu nhìn theo bóng người đàn bà.
Mịa, phí cả đời con gái. Ngon lành thế kia kiếm đâu chả được chồng xịn - mụ Tào cầm cái quạt mo xỉa xỉa.
Hố hố, nhưng nó lại không thích một chồng mụ ạ - lão Khoán đã ngồi xuống bàn cờ nhưng lật đật thế nào làm loạn cả nước cờ đang dở
Nhà Lụa cách nhà lão Thiếc một hàng rào cúc tần. Hàng cúc tần có rất nhiều dây tơ hồng quấn quýt nên trông cũng lãng mạn. Trước khi Lụa về làng, chả mấy khi lão ngó sang cái ngõ vắng hoe, độc chó ỉa rãi nhưng từ ngày biết bên nhà cụ Hoàn cửa không còn im ỉm khóa nữa thì lão hay ngóc đầu qua hàng rào nghiêng ngó. Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn. Chả biết nàng có cô đơn không nhỉ, sao đang hơ hớ thế kia mà lại về làng, mà lại chẳng người lai vãng, mà lại… Nàng cô đơn, nàng phải cần người chia sẻ chứ. Nhưng mà mình thì…
Lão Thiếc ngó xuống chân mình, hai ống đồng khòng khèo, đen đúa, những móng chân ố vàng nước phèn. Lão giơ hai cánh tay ra phía trước mỉm cười: đôi tay làm lụng nhiều nên khá săn chắc, nhìn nổi rõ cả hai con chuột. “Hơn năm mươi cân, bế tốt”, lão lẩm bẩm, tự dưng lại thấy đồ quỷ ngọ nguậy. Ông bạn này thì quá sung sức. Lão đang khổ vì sự sung sức của hắn.
“Huỵch”, tiếng rơi của một vật nặng, ước chừng chục kí vào sân nhà cô Lụa. Lão Thiếc nghển cổ nhìn sang, thấy rõ mồn một lão Khoán đang hí hoáy viết gì đó vào tờ giấy rồi nhét qua lỗ cổng. Lão này ăn trộm cái gì của vợ mang cho gái đây. Ha ha, ai biết được ma ăn cỗ.
Tự dưng lão Thiếc thấy bực dọc. Tưởng cô Lụa kia thế nào, ai dè về làng chưa được mấy ngày đã quen thân với lão Khoán. Rồi còn lão Triển, lão Ninh… nữa. Còn lão hàng xóm láng giềng, chả gì lúc cụ Hoàn còn sống cũng chạy đi chạy lại, thế mà nó chẳng thèm hỏi han mình gì cả. Hừ, đúng là ngựa quen đường cũ, chứng nào vẫn tật ấy, không thể chấp nhận được...

- Cấy chi mà không thể chấp nhận được ? Mụ Thiếc chặn ngang dòng tâm tư của lão – Con ni có rứa thôi, khoông chấp nhận được thì ra khỏi nhà đi mô thì đi.
Trời ơi! Tui có nói chi mạ mi mô. Tui nói con Lụa kia kìa. Nó đi bốn phương còn để một phương mà lấy chồng, rứa mà nó không chừa phương mô. Về làng rồi vẫn ngứa nghề.
- Ái chà : mụ Thiếc trợn mắt lên gằm ghè – Ôong lại đi rình con Lụa à? Trời ơi là trời, có thằng già nào mất nết như oông khoông? Nó đáng tuổi con oông đấy!
Mặc kệ mụ vợ lắm điều rên rỉ sau lưng, lão Thiếc bỏ vào nhà. Nằm vắt tay lên trán, lão vẫn như trông thấy rõ hình ảnh lão Khoán lom khom trước cổng nhà Lụa. Bằng tuổi nhau nhưng thấy lão Khoán vẫn cực kì phong độ. Con trai sắm cho lão cái máy ảnh du lịch, lão hay lượn cái xe máy điện hết làng trên xóm dưới chụp choẹt, lúc thì đám hoa xương rồng đỏ, lúc thì cảnh chị em xắn quần quá gối gánh gồng hải sản biển sau làng, nhất là mùa hè về . Bãi biển làng lão khách thập phương tứ xứ về du lịch tắm biển , chẳng biết có mẹo gì , lão Khoán nịnh thế nào mà mấy cô trẻ măng đồng ý mang quần áo ướt sũng . Dính chặt bám từng thớ thịt , thậm chí cả những bộ đồ Bikini xanh đỏ tím vàng bắt mắt ,tung tăng tung tảy tạo thế để lão chụp ảnh. Nghe nói mấy cái ảnh đó lão đăng lên mạng, được người ta khen lắm, còn gọi là nghệ sĩ nữa. Chắc chắn lão Khoán mà tán, thế nào con Lụa cũng đổ.
Đang hậm hực nghĩ đến cảnh Lụa ra mở cửa, tít mắt cười với lão Khoán thì mụ Thiếc ở đâu hùng hổ ,vừa đi vừa chạy vào trong nhà, giọng hạ xuống gần như thì thào:
- Lão Thiếc, lão Thiếc ơi!
- Cái chi rứa ? – lão Thiếc bực dọc. Gần đây, sao lão thấy mụ vợ của mình xấu xí, vô duyên đến thế.
- Lão ra đây, ra đây tui nói .
Không đợi lão trả lời, mụ nắm tay lôi chồng tuồn tuột. Định cưỡng lại nhưng thấy mụ vợ đang lôi mình về hướng nhà Lụa, lão Thiếc lại hứng khởi mừng thầm trở lại. Nhưng lão sững người khi nhìn qua bức tường, lão thấy rất rõ một gã đàn ông cao lớn, người đầy vết xăm trổ, đang túm mái tóc hoe hoe vàng của Lụa.
- Đi, lão với tui sang nhà nó coi thằng kia định mần chi con bé !
Nghe giọng vợ quả quyết ngay bên cạnh, thiếu chút nữa thì lão Thiếc reo lên. Lão co giò, định phi qua bức tường rào nhưng mụ đã nhanh tay tóm lại
- Khoông được tắt , đi đường kia. Có cổng ngõ đàng hoàng mà vô chứ!
Mụ vợ te tái đi trước, lão cun cút theo sau. Đúng là cái cảnh gần nhà xa ngõ đi như chạy mà lão vẫn thấy sao mà lâu đến thế , khi hai vợ chồng lão đến được trước cổng nhà Lụa đã thấy cô đang quỳ trước mặt thằng đầu gấu, gương mặt méo xệch , tái xanh như tàu lá vì sợ hãi.

- Em xin eng, eng tha cho em. Em hứa sẽ góp nhặt trả hết tiền cho chị Ngọc. Em khoông dám trở lại đó nựa mô ...
Ôi đâu còn Lụa nõn nà, kiêu sa, trong mắt lão Thiếc bây giờ là một Lụa tội nghiệp thê thảm. Hai tay ôm chặt lấy cẳng chân thằng đầu gấu, hai vai rung bần bật.
- Lụa! Đứng lên... Mi mần cái trò chi rứa ?!
Tiếng quát của mụ Thiếc cùng lúc làm cả lão Thiếc, cả thằng thanh niên cao lớn, cả cô gái giật mình. Lụa buông chân thằng đầu gấu ra, gương mặt chưa hết ngơ ngác
- O...Chú!
- Đứng lên! Việc chi mà mi phải quỳ!
Quay sang kẻ đối diện (hắn cao hơn hẳn mụ cả nửa phần thân trên), mụ hất hàm:
- Cháu tui nó mần răng mà eng bắt nó quỳ?
Thằng đầu gấu nheo nheo mắt, đưa qua liếc lại , áng chừng ước lượng sức vóc của hai kẻ già nua, quê mùa. Rồi hắn hạ giọng, bàn tay to lớn đặt lên vai mụ Thiếc:
- Việc riêng của cháu với con Lụa, O và chú đừng can thiệp!
- Ni hè , tui khoông biết việc riêng của eng là việc chi , nhưng eng về đây bắt nạt cháu tui là không xong mô .!
Giọng mụ già nhà quê đanh đá như ngòi kích nổ, lâu nay đã được chang cái nắng, cái gió Lào mùa hè đỏ lửa quê mụ , gã trai buông tay khỏi vai mụ, nắm tay gồng lên dứ trước mặt mụ:
Mụ già! Đừng xía vô việc không phải của mụ! Nếu không đừng trách thằng ni lỗ mãng , hỗn láo với bề trên đó nghe.
Lão Thiếc từ nãy đến giờ vẫn chưa hết run. Từ bé lão vốn là kẻ rát đòn, toàn bị đám trai cùng lứa bắt nạt. Đột nhiên thấy vợ bị kẻ xấu đe dọa, lão lấy hết sức bình sinh còn sót trên thân thể xế chiều gai góc hét lên:
- Thằng tê ! Đừng mần càn!
Gã trai ném ánh mắt sắc lạnh về phía lão, lão Thiếc một chút rùng mình ớn lạnh im bặt. Trong lúc tên đầu gấu tiến tới giật nắm tóc của Lụa, mụ Thiếc túm được cái coộc ở góc sân lao vào. Chưa kịp định thần, lão Thiếc đã thấy mụ vợ nằm sõng soài dưới đất. Lấy hết can đảm, lão lao tới, tóm lấy cánh tay vạm vỡ ,lực sĩ của thằng đầu gấu. Hắn trợn mắt, buông tóc Lụa ra, giơ thẳng cánh tay " bốp" vào mặt lão , mắt lão hoa lên như ngàn đom đóm đêm hè tụ tập bu trên khuôn mặt nhăn nheo khốn khổ .
Á, à, mi dám đánh chồng bà à? – mụ Thiếc đang quay đơ dưới nền, chồm lên rất nhanh. Như một con sóc, mụ đứng phía sau thằng giang hồ vạm vỡ, luồn tay qua hai chân hắn, túm chặt bộ ấm chén của quý của hắn. Chẳng biết mụ bóp chặt đến cỡ nào mà thằng quỷ kêu lên oai oái, hai tay khua khoắng loạn xạ. Được đà, lão Thiếc và Lụa cùng lao vào, mỗi người giữ chặt một bên tay kẻ lạ mặt , nhập gia làm loạn
Có tiếng chạy rầm rập ngoài cổng. Lúc mụ Thiếc buông tay ra thì trong sân đã lố nhố người. Lão Khoán, lão Triển, lão Ninh, mụ Tào . Mặt ai cũng bừng bừng tức giận " đập chết mạ nó đi, ở mô mà dám về làng gây gổ mần vương mần tướng ...”. Mặt tên đầu gấu biến sắc.
Lụa buông tay hắn ra, lão Thiếc vẫn khư khư ôm eo nàng cho đến khi nghe thấy tiếng cô gái nhẹ nhàng “chú cứ buông cháu ra đi ạ”. Không ai lao vào ai nữa mọi người luôn chăm chú nhìn vào gã trai như chờ đợi điều gì , chỉ sợ hắn mọc cánh bay mất .


- Xin lỗi các O các chú! Tui cũng chỉ làm theo yêu cầu của chủ. O Lụa nợ chủ tui nhưng bỏ trốn.
- Nợ! Nợ thì được đánh đập người ta à? –mụ Thiếc đanh giọng, quay sang Lụa, giọng mụ dịu đi một ít– Mi một thân một mình, làm cái chi mà phải nợ người ta đến mức ni hả Lụa?
- O ơi, cháu phục vụ nhà hàng của chị ấy. Đến lúc cháu bị ốm đi viện, chị ấy cho cháu vay tiền rồi tự ý tính lãi. Cháu khoông có tiền trả, chị ấy bắt cháu tiếp khách bên nhà nghỉ, nên cháu phải trốn về đây. Cháu không có ý định quỵt nợ nhưng lúc này cháu chưa có tiền thật.
Khốn kiếp! – mụ Thiếc gầm lên – chúng bay bắt nạt dân nhà quê yếu thế nên o ép người ta à? Mi về nói con mụ chủ mi về đây nói chuyện với tụi tau .
Chỉ chờ có thế, gã trai đứng lên, đi như chạy , mong sao nhanh chân thoát khỏi chốn nhà quê "như lời con mụ chủ nợ thường nói với hắn " , nhưng lúc này đang chất đầy sự hiểm nguy với chính bản thân hắn .
- Khoan đợi chút – mụ Thiếc gọi giật lại – con Lụa nợ chủ mi bao nhiêu tiền?
Gã lí nhí nói số tiền nợ mà chủ giao đi đòi hồi sáng
Tau sẽ trả cho con mụ đó số tiền con Lụa vay ban đầu. Còn tiền lãi của bọn mi tự bốc lên, về mà tự ăn tự chia ,tự trả cho chắc hi !
Mụ Thiếc ngồi xuống thềm, lần lần cái túi vải lôi trong cạp quần ra một nắm tiền, đếm đúng năm triệu đưa cho gã trai giang hồ.
- Cút! Còn bén mảng về làng tu lần nữa thì quân bay liệu hồn...!
Đợi thằng đầu gấu đi khuất, mụ quay ra mấy lão già đang mắt tròn như bi , đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác mà nạt:
- Cả các lão nữa, cũng biến! Từ chừ cấm không thằng mô quấy nhiễu, để yên cho cháu tau nó sống nó còn mần ăn.:
- O Thiếc ơi, cháu biết ơn O vô cùng. Hôm ni khoông có O có các chú chắc cháu chết mất – Lụa chạy tới, nắm chặt hai tay người đàn bà nhà quê nhỏ bé , đen đúa
Úi trời – mụ thở hắt ra – Tau cũng run mả tổ lên í. Nhưng khoông cứng thì hỏng. Thôi được rồi, chừ yên tâm mà mần ăn. Chẳng phải lên phố lên phường mần chi cho mệt , đôi khi còn mang vạ vô thân con ạ. Yêu quê hương yêu sông, yêu biển . Siêng năng chợ búa rồi cũng chẳng đói mô mà lo.!
Mụ Thiếc vỗ vỗ nhẹ lên lưng cô gái.Đột nhiên, mụ bật khóc. Mụ lại nhớ đứa con gái duy nhất đã bỏ vợ chồng mụ đi từ ngày lâu rồi, bao tháng ngày vất vả tìm kiếm hỏi thăm . Mà đứa con gái bé bỏng , chân yếu tay mềm ,chỉ vì bát cơm manh áo , vì sự cám dỗ cuộc sống. Bỏ quê bỏ đôi vợ chồng già lâu lắm rồi , lâu lắm rồi...chưa ngày gặp lại ...!
Nhật Nguyễn

Video ngẫu nhiên

No comments:

Post a Comment