CÔ XIN LỖI EM

Cậu học trò mọi ngày hoạt bát vui vẻ lắm , bỗng nhiên hôm nay ngồi ủ rũ không nói gì. Mặt buồn rười rượi. Trống đánh hết giờ học , em vẫn ngồi đó , không chạy ra về như mọi ngày. Tôi đến bên em hỏi thăm , em cũng không nói gì. Sau khi cho học sinh cả lớp ra về , tôi thấy em vẫn ngồi đó.

 > ĐỒNG TIỀN VÀ ĐẠO ĐỨC
>> TRƯỜNG ĐỜI
>> CÓ ĐỨC 
>>>>SỰ VĨNH CỬU TRONG ĐÔI MẮT
>>>>>CHUYỆN TÌNH ĐẸP XỨ HÀN
>>>>>>SUỐT ĐỜI ĂN HÊN
> HAI MẶT ĐỒNG XU
>> THÁCH THỨC
> >>ĐƯỜNG VONG 
>>> >TẤM LÒNG CỦA MẸ

- Thiện, có chuyện gì nói cô nghe nè!

- Cô nói dối em ! Cậu bé giàn giụa nước mắt.

Tôi hốt hoảng và bối rối.

- Cô nói em học giỏi, phụ ba việc làm giầy, phụ mẹ làm việc nhà, chăm sóc em phụ mẹ thì ba mẹ sẽ huề lại không ly dị nữa. Hic hic hic.

- Hôm nay mẹ ẳm em về quê rồi. Ngày mai ba sẽ về ngoải ra toà ly dị đó cô!

Em cũng theo ba về quê , sau này em ở với ông bà nội.

Một cái gì nghèn nghẹn . Tôi khóc theo đứa học trò của mình.

(Tôi đã nhớ ra chuyện 3 tháng trước. Tôi cũng đã gặp phụ huynh của em. Và họ đồng ý giàn xếp việc gia đình để cho em học hết năm học. Tôi cứ nghĩ con còn nhỏ vậy chắc sau giận hờn họ sẽ làm huề với nhau. )

- Cô xin lỗi em! Cô đã cố gắng nói chuyện với ba mẹ của em.

Một cô giáo mới ra trường và một cậu trò nhỏ mới 8 tuổi. Tôi đã nghĩ rằng hành động hàn gắn của con cái sẽ làm người lớn nghĩ lại, thật buồn vì điều đó đã không xảy ra .

Tôi đã trò chuyện với em khá lâu. Tôi tặng em một quyển sổ nhỏ có trang bìa là vạc hoa cúc dại. Tôi nói với em. Cô thích hoa cúc dại trắng này lắm vì mẹ cô nói rằng hoa không được chăm sóc nhưng vẫn cố vươn lên nở hoa làm đẹp cho đời. Cô cũng mong em hãy cố gắng sống tốt. Trong sổ có địa chỉ của cô , nếu còn tin cô thì viết thư cho cô nhé.

Thời gian sau , tôi nhận được một lá thư có vẽ một bãi cỏ xanh và những bông hoa trắng. Nét chữ của em , tôi bật khóc . Em báo em vẫn đi học và em đang ở với ông bà nội. Năm sau em vào lớp 6 rồi.

Một năm sau nữa , tôi nhận được thư em báo là ông em mất rồi. Em và tôi viết thư qua lại thăm nhau. Tôi động viên em. Em nói một ngày nào đó em sẽ về trường thăm tôi. Sau đó tôi không nhận được thư em nữa. Tôi vẫn dạy ở trường không chuyển đi nơi khác . Vẫn mong một ngày em về thăm tôi.

Tôi luôn cảm thấy có lỗi với em.

Rồi vào một ngày cuối năm học, có một cậu thanh niên, dong dỏng cao đến lớp tôi. Em nhìn tôi mỉm cười. Tôi đang ngờ ngợ định hỏi . Em lấy trong túi giấy ra một chậu hoa hình chiếc giầy, những bông hoa cúc dại trắng tinh.

- Em chào cô! Em là Thiện. Em tặng cô.

Em nắm chặt tay tôi. Tôi xúc động lắm.

- Cô xin lỗi em chuyện ngày xưa.

Tôi chưa nói hết câu , em cười.

- Em hiểu rồi cô à. Em vẫn theo nghề làm giầy của ba. Giờ em vô đại học rồi. Em vui lắm vì cô vẫn dạy ở đây. Cảm ơn cô đã giúp em có suy nghĩ tích cực.

Cô trò nói chuyện một lúc rồi em đi.

Tôi thầm cầu mong cho em luôn gặp nhiều may mắn và hạnh phúc.

 ST

Hình : minh họa

 > ĐỒNG TIỀN VÀ ĐẠO ĐỨC
>> TRƯỜNG ĐỜI
>> CÓ ĐỨC 
>>>>SỰ VĨNH CỬU TRONG ĐÔI MẮT
>>>>>CHUYỆN TÌNH ĐẸP XỨ HÀN
>>>>>>SUỐT ĐỜI ĂN HÊN
> HAI MẶT ĐỒNG XU
>> THÁCH THỨC
> >>ĐƯỜNG VONG 
>>> >TẤM LÒNG CỦA MẸ

No comments:



BBT mong nhận được sự trợ giúp của bạn đọc. Liên hệ số điện thoại 0912 414 848. Email: bslyhoa@gmail.com. Tài khoản: HỒ VĂN THUÂN. Số TK: 3801205203209. Ngân hàng Agribank Bắc Quảng Bình.